– Đáng tiếc, đáng tiếc cho một thân sức mạnh như vậy, rõ ràng là nhân tài kiến lập sự nghiệp, đi gánh cát rõ ràng là mai một nhân tài…
– Không cần nói nữa!
Ngưu Đại Lực đứng bật dậy, hai mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm Tần Lâm:
– Ân công muốn làm đại sự nghiệp, xin hỏi là vị sư huynh của đàn nào Bạch Liên giáo? Cho dù là Ngưu mỗ gánh cát vất vả cũng không muốn trở thành giáo đồ Ma giáo làm quỷ gạt người, giở âm mưu kỹ xảo, đối nghịch với triều Đại Minh. Ngươi có ân với lão nương ta, tối nay ta coi như chưa từng nghe qua những lời này, sau này Ngưu mỗ tự lo cho mình, không thể nghe theo ngươi làm giặc!
Tần Lâm ngạc nhiên, tiếp theo lắc đầu một cái, thầm nghĩ: “Ngưu Đại Lực này ngu ở chỗ nào, rõ ràng rất tinh minh, nhưng cố chấp nguyên tắc quá mức cho nên bị kẻ tầm thường ganh ghét.”
Thế lực Bạch Liên giáo ở địa khu Kinh Hồ hết sức hùng mạnh, dùng đủ các đường lối thẩm thấu vào trong hệ thống quan phủ. Trước đây Ngưu Đại Lực được tiền nhiệm Tri phủ thưởng thức, cũng bị Bạch Liên giáo để mắt tới, đã từng năm lần bảy lượt dụ y nhập giáo.
Bất quá từ nhỏ Ngưu thị đã dạy con trai trung hiếu nhân nghĩa, trên đường nghe tiên sinh kể chuyện cổ tích cũng nghe chuyện Nhạc mẫu tự vẫn đền nợ nước, Ngưu Đại Lực há nghe theo tà giáo gian đồ đầu độc?
Hành y là thủ đoạn Bạch Liên giáo câu dẫn dân chúng vào giáo, dân chúng nghèo khổ cầu y không cửa, Bạch Liên giáo đồ liền lấy chút thảo dược giả trang thành lang trung hành tẩu khắp hang cùng ngõ hẻm trị liệu miễn phí. Bất kể là có trị đúng chứng hay không, thỉnh thoảng cũng có khi đúng được một lần, hoặc là bệnh nhân tự mình khỏi hẳn, lập tức mượn chuyện này tuyên truyền giáo lý, cám dỗ dân chúng nhập giáo.
Người của Kinh Hồ vạn phần quen thuộc thủ đoạn này, trước Tần Lâm chữa bệnh cho Ngưu thị, sau đó lại nói muốn làm nên đại sự nghiệp, Ngưu Đại Lực lập tức liền nghĩ đến Bạch Liên giáo, vạn phần cảnh giác.
Tần Lâm thấy buồn cười, không những hắn không phải là Bạch Liên giáo, mà còn từng giết Đại sư huynh Bạch Liên giáo, bèn nói với Ngưu Đại Lực:
– Ngưu huynh nghĩ lầm rồi, tiểu đệ cũng không phải Bạch Liên giáo đồ, Vô Sinh Lão Mẫu không có duyên phận với ta. Hơn nữa không những tiểu đệ không lấy bạc của Ngưu huynh, còn muốn đưa bạc cho Ngưu huynh sử dụng!
Bạch Liên giáo đồ tuyệt không thể phủ nhận tín ngưỡng, càng không thể lấy Vô Sinh Lão Mẫu ra đùa giỡn, nếu không lúc còn sống bị hình phạt phản giáo ba đao sáu lỗ, sau khi chết đánh vào địa ngục vĩnh viễn không thể siêu sinh, vì vậy Tần Lâm vừa dứt lời, Ngưu Đại Lực liền thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Tần Lâm còn nói không lấy bạc, ngược lại muốn đưa bạc cho y, Ngưu Đại Lực cũng không tin, y quan sát Tần Lâm: Mười lăm mười sáu tuổi, mặc y phục vải thô, thân phận chẳng qua là một đệ tử y quán. Hơn nữa mới vừa rồi trong lúc vô tình cũng nghe người trong y quán nói phụ mẫu hắn đã mất, nhà không còn của cải, căn bản không phải dòng dõi cao quý, vương tôn công tử gì, có thể có bao nhiêu bạc đưa cho người khác?
Tần Lâm cũng tỏ vẻ ung dung điềm tĩnh hỏi:
– Ngươi muốn phục chức, hơn nữa lấy được chức vị Ban Đầu, tổng cộng cần bao nhiêu bạc?
Thật ra thì Ngưu Đại Lực rất muốn trở về châu nha phục chức, chẳng những có thể kiếm chút lương bổng mà mẹ già trong nhà cũng yên lòng, nhưng lấy đâu ra bạc mà lo liệu.
Vốn y rất muốn, thấy thần sắc Tần Lâm không giống đùa giỡn, thoáng động trong lòng bắt đầu tính toán:
– Nếu như chẳng qua là phục chức, cho Hình Danh lão phu tử kia mười lượng bạc là đủ rồi, muốn lấy chức Thập Trưởng thì phải tiêu hai mươi lượng bạc… Ta đây được tiền nhiệm Đại lão gia thưởng thức, làm Thập Trưởng không cần cho bạc. Nếu như muốn lấy chức Ban Đầu tráng ban, Hình Danh sư gia cần năm mươi lượng, sáu phòng Thư Lại mỗi phòng hiếu kính năm lượng, Lại Mục đóng dấu giấy vàng văn kiện còn phải mười lượng, còn có chi phí linh tinh các thứ cộng lại, tối thiểu cũng phải có một trăm lượng bạc!
Nói xong Ngưu Đại Lực liền nhìn Tần Lâm không chớp mắt, tựa hồ hy vọng đang ở trước mắt, bất quá ánh trăng trong trẻo lạnh lùng chiếu trên mặt Tần Lâm, chẳng qua là một thiếu niên tuổi còn rất nhỏ. Ngưu Đại Lực cười thầm mình đầu óc mê muội, lại gửi gắm hy vọng vào trên người vị tiểu huynh đệ này.
Tần Lâm chẳng qua chỉ nhàn nhạt nói:
– Một đại đội trưởng dân binh chỉ cần trăm lượng bạc, ha ha, không phải là đắt.
Tiếp theo, một chiếc túi vải có hơi nặng nề nhét vào trong tay Ngưu Đại Lực:
– Ở đây có một trăm năm mươi lượng bạc, như vậy ta có thể gọi ngươi là Ngưu Ban Đầu được chăng!?
… Bạn đang đọc truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 1 tại nguồn: http://truyensextv2.cc/cam-y-ve-dai-minh-quyen-1/
Sáng sớm hôm sau Lý Thời Trân, Lý Kiến Phương cùng Bàng Hiến mới trở lại y quán, bọn họ bị Kinh Vương thiên tuế vô cùng nhiệt tình cưỡng ép ở lại ăn uống xem ca vũ cả đêm, trắng đêm không ngủ tinh thần đã mệt mỏi vô cùng, Lý Thời Trân tuổi đã hơn hoa giáp bước chân cũng có hơi lảo đảo.
Trên mặt của Lý Thời Trân cùng Bàng Hiến còn toát ra vẻ giận tái đi, bởi vì bọn họ biết Kinh Vương điện hạ thịnh tình khoản đãi cũng không phải là vì tôn trọng kiến thức y học, thậm chí không hoàn toàn vì cảm tạ ân chữa khỏi cho thế tử… Trên tiệc rượu Kinh Vương hỏi Lý Thời Trân có biết luyện chế Cửu Chuyển Kim Đan hay không, sau khi bị khéo léo từ chối bèn quay sang Bàng Hiến hỏi thuốc có thể làm cho nam nhân trở nên mạnh như rồng cọp trên giường.
Thuật kỳ hoàng cứu nhân độ thế trong mắt đám quyền quý chỉ có hai tác dụng là trường sinh bất lão và kim thương không ngã (cường dương), tệ hại tới mức sánh ngang với đám Vu bà thầy cúng lừa gạt lấy tiền. Lý Thời Trân vô cùng tức giận, nhớ tới năm xưa nhậm chức ở Sở Vương phủ cùng Thái Y viện từng bị phương sĩ yêu đạo chèn ép, lại cảm thấy buồn bã khó chịu.
Chỉ có Lý Kiến Phương hớn hở vui mừng, bởi vì Kinh Vương điện hạ đã chính miệng hứa hẹn, lần sau Thái Y viện cho đòi danh y thiên hạ vào kinh sư phụng chức, sẽ đề cử tên y lên trên.
Vì thực hiện hoài bão bình sinh, vì truyền y thuật ra khắp dân gian, kết giao cùng quyền quý mưu cầu ích lợi có gì là không tốt. Lý Kiến Phương cảm giác nhất định mình có thể làm tốt hơn phụ thân ở Thái Y viện, phụ thân chỉ làm ngự y hai năm đã từ chức hồi hương, có lẽ mình có thể làm đến Viện Phán, thậm chí chính ngũ phẩm Viện Sứ.
Lý Kiến Phương bước chân nhẹ mau, tay áo vung vẩy, thần sắc cao hứng, cũng không chú ý tới ánh mắt phụ thân Lý Thời Trân nhìn mình toát ra mấy phần rầu rĩ.
Thế nhưng tâm trạng tốt của Lý Kiến Phương cũng chỉ đến đó thì ngưng, mới vừa bước vào y quán, y đã biết được chuyện Đại đồ đệ Trương Kiến Lan mang nhầm Hương Hao ra trị sốt rét từ miệng học đồ trực nhật.
Trương Kiến Lan là đệ tử đắc ý nhất mà Lý Kiến Phương coi trọng, hiện tại xảy ra chuyện sai lầm này, y chỉ cảm thấy sau lưng lạnh như băng một mảnh: Sốt rét tục xưng đả bãi tử, bệnh nhân lúc chợt lạnh rùng mình không ngớt lúc chợt sốt cao không lùi, bệnh thế cực kỳ hiểm ác, nếu như không kịp thời trị liệu sẽ rất dễ dẫn tới tử vong.
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1 |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
Tình trạng | Update Phần 25 |
Ngày cập nhật | 30/08/2025 03:33 (GMT+7) |