Thì ra hai mươi lăm năm trước Lý Thời Trân từng được Sở Vương phủ Vũ Xương mời đảm nhiệm chính bát phẩm Phụng Từ Chính, chủ yếu phụ trách công việc y liệu. Lúc ấy Tần Thực đang đảm nhiệm chức Điển Trượng ở Nghi Vệ Ty vương phủ, là một võ quan cấp thấp chính lục phẩm, hai người là mạc nghịch chi giao.
Sở Vương rất tin Đạo gia phương thuật, chiêu vời đạo sĩ mở lò luyện đan ở trong phủ, làm cho chướng khí mù mịt. Những đạo sĩ đó còn nói nhăng cái gì có bệnh không cần y học trị liệu, chỉ cần thành tâm cầu thần luyện đan là có thể khỏi hẳn, luyện thành kim đan còn có thể thành tiên đạo, bạch nhật phi thăng.
Lý Thời Trân không tin phương thuật, nhiều lần cãi lại với đạo sĩ, bị đạo sĩ liên hiệp chèn ép, trong đó Tần Thực giúp lão không ít. Nhưng Sở Vương một lòng cầu tiên thiên bênh vực đạo sĩ, hai người bọn họ cũng không thể làm gì đối với chuyện này.
Sau đó đạo sĩ buông sàm ngôn hãm hại, quy kết nguyên do luyện đan thất bại là vì ở trong phủ có người bất kính đối với thần tiên, chỉ mũi giáo về phía hai người Tần Lý.
Luyện đan bất thành thăng tiên vô vọng, Sở Vương giận cá chém thớt, Lý Thời Trân là danh y có danh vọng, không thể làm quá đáng đối với lão. Vừa đúng lúc Gia Tĩnh Hoàng đế hạ chỉ mời danh y vào Thái Y viện, Sở Vương liền đề cử lão đi kinh sư Thái Y viện bên ngoài mấy ngàn dặm nhậm chức, tương đương với một cước đá ra vương phủ, mắt không thấy tâm không phiền.
Mà Tần Thực không có may mắn như vậy, tuy là chính lục phẩm, ở triều Đại Minh trọng văn khinh võ lại không có địa vị gì, võ quan Vương Phủ Nghi Vệ Ty càng giống như gia nô, Sở Vương hạ lệnh loạn côn đuổi lão ra khỏi vương phủ, trực tiếp gạch tên xóa sổ.
Tần Thực trở lại quê nhà Hán Dương huyện bên kia bờ Trường Giang, cuộc sống nghèo khó. Lý Thời Trân từ Thái Y viện trở lại Kỳ Châu hành y, kinh tế dần dần thong thả, bèn viết thư khuyên lão hữu dời đến Kỳ Châu, lại bị Tần Thực vốn sính cường từ chối. Lão lại sai người mang thư mang bạc đi, Tần Thực chỉ nhận lấy thư, một mực trả bạc trở về.
Nhắc tới chuyện cũ Lý Thời Trân không khỏi bùi ngùi thổn thức, bèn nói với Tần Lâm:
– Thế điệt tôn đã đến nơi này, hết thảy có ta an bài, cũng không tới nỗi phụ lòng Tần Thực lão hữu nhờ cậy. Đúng rồi, Vũ Xương ở thượng du Kỳ Châu mấy trăm dặm, vì sao con không tới Kỳ Châu thành tìm lão phu, ngược lại chạy đến Kinh Cức lĩnh ở phương hướng hạ du như vậy?
Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là tìm cớ giải thích:
– Điệt tôn không muốn làm phiền thái thế thúc, chuẩn bị dọc theo Trường Giang xuống, đi Giang Nam làm ăn…
Còn chưa nói hết lời, sắc mặt Lý Thời Trân thình lình đỏ bừng, râu tóc bạc phơ dựng đứng lên, nghiêm mặt nghiêm giọng nói:
– Xằng bậy! Thế điệt tôn, trong thơ lệnh tổ nói tính tình con bất hảo, chỉ e con bước vào tà đồ, lão phu còn cho rằng lão ta quản giáo quá mức nghiêm khắc, hôm nay nghe con nói như thế, ngược lại đã chứng thực lời của lệnh tổ. Nghĩ tới đất Giang Nam ăn chơi xa hoa phù phiếm, cái gì sông Tần Hoài, Tây Tử hồ, tường hoa ngõ liễu, thanh lâu thuyền hoa, người tuổi trẻ tiến vào chẳng phải ý loạn thần mê, một bước sa chân ngàn đời ân hận, tương lai còn có thể đi lên con đường tốt đẹp sao?
Các sư huynh đệ Lục Viễn Chí nhìn Tần Lâm cười híp mắt, có người còn giơ một ngón tay cái về phía hắn. Hiển nhiên chốn ăn chơi thanh lâu thuyền hoa ở Giang Nam có sức hấp dẫn rất lớn trong sự tưởng tượng của đám người trẻ tuổi này.
Lý Thanh Đại làm mặt quỷ với hắn, giơ một ngón tay lên sờ sờ mũi, bật cười khanh khách:
– Không biết xấu hổ, không biết xấu hổ!
Tần Lâm đã sớm trợn mắt há mồm, vốn hắn nói đi Giang Nam duyên hải là bởi vì những địa khu kia thương phẩm kinh tế phát đạt, thuận tiện làm chút chuyện, không ngờ Lý Thời Trân lại hiểu sai ý.
Hắn còn chưa nghĩ ra giải thích thế nào, Lý Thời Trân đã nói như chém đinh chặt sắt:
– Thế điệt tôn không cần phải nói, lão phu cùng lệnh tổ tình như thủ túc, nếu trước khi lâm chung lão đã nhờ ta chiếu cố, lão phu phải có trách nhiệm quản giáo con, quyết không cho con đi Giang Nam làm bậy. Được rồi, ta nhận tờ Lộ Dẫn này… Lưu Toàn mau tới đây, mang Lộ Dẫn tới châu nha, cầm danh thiếp của ta tìm Trương Lại Mục, thay Tần thế điệt tôn đăng ký ở lại bản châu!
Tần Lâm trợn tròn mắt, Lý Thời Trân không chỉ có là thái thế thúc trên danh nghĩa của hắn, còn là ân nhân cứu mạng thật sự. Lão đầu nhi này lấy uy phong thái thế thúc ra, dĩ nhiên hắn không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn quản gia Lưu Toàn cầm Lộ Dẫn đi tới châu nha.
Vì vậy hắn không thể làm gì khác hơn là cung kính không bằng tuân mệnh, ở lại Lý gia.
Thiếu niên mập Lục Viễn Chí đã học tập ở y quán Lý thị ba năm, chiếu cố bệnh nhân rất thuần thục, phòng bếp lại thỉnh thoảng đưa cháo gà, canh sâm tới, không đầy mấy ngày thân thể Tần Lâm đã khôi phục như thường, không để lại bất kỳ di chứng gì.
Thư Tần Lâm mang tới yêu cầu Lý Thời Trân tìm cho hắn một nghề nghiệp mưu sinh, Lý Thời Trân để cho hắn ở lại y quán học tập y thuật, quyết định này nhất thời khiến cho học đồ cùng bọn người làm y quán không ngừng hâm mộ Tần Lâm.
Lục Viễn Chí nói cho hắn biết, y quán Lý thị này cũng không phải là dễ dàng tiến vào như vậy, đầu tiên phải có gia thế ba đời trong sạch, tiếp theo bản thân phải hiếu học cầu tiến, cuối cùng còn phải có thiên tư đĩnh ngộ.
Điều kiện nghiêm khắc như vậy, người muốn vào y quán làm việc bên trong bên ngoài Kỳ Châu thành lại chen chúc tranh nhau kéo tới.
Thì ra học sinh y quán Lý thị chia làm tam đẳng, nhất đẳng thấp nhất là người làm tiệm thuốc, được chưởng quỹ cùng những người có kinh nghiệm hướng dẫn phân biệt các loại dược vật, quen thuộc dược tính. Chỉ cần ở y quán Lý thị làm năm năm trở lên, trở thành có kinh nghiệm, tự có tiệm thuốc lớn khác dùng rất nhiều vàng bạc làm sính lễ mời về làm Nhị chưởng quỹ, Tam chưởng quỹ. Nếu là tiệm thuốc cỡ trung cỡ nhỏ thậm chí sẽ được làm chưởng quỹ cũng không chừng.
Nhị đẳng là học đồ, có tư cách vào y quán học hỏi, bất quá vẫn phải gánh vác tạp vụ và công tác trong y quán. Học đồ của y quán Lý thị được coi như là đệ tử ngoại môn của thần y Lý Thời Trân, sau khi học chừng năm bảy năm xuất sư, hành y khắp các nơi trong địa khu Kinh Hồ sẽ không lo cơm áo.
Làm người ta hâm mộ nhất là học sinh chính thức của y quán, là đệ tử chính thức của Đại Minh thần y Lý Thời Trân. Chỉ cần học y có thành tựu, các nơi vương phủ Kinh Vương Sở Vương đều để sẵn vị trí chờ đợi. Nếu y thuật cao minh nói không chừng còn được đề cử đến Thái Y viện, đó chính là mệnh quan triều đình, quang tông diệu tổ.
Chỉ bất quá trước mắt điều kiện y quán Lý gia chiêu thu học sinh chính thức cực kỳ nghiêm khắc, bao gồm Lục Viễn Chí cùng Lý Thanh Đại chỉ có sáu người, Tần Lâm là người thứ bảy.
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1 |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
Tình trạng | Update Phần 20 |
Ngày cập nhật | 29/08/2025 03:33 (GMT+7) |